Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Chọn vợ

                     Một trong những việc lớn nhất của cuộc đời mỗi con người theo các cụ ta ngày xưa là: lấy vợ, làm nhà và tậu trâu. Nói như thế để thấy rõ vai trò của việc chọn vợ. Việc ấy không thể coi là việc nhỏ được. Người vợ là người đầu gối tay ấp với ta, là hậu phương vững chắc của ta trên đường đời. Là người bạn tri kỷ bên ta khi ốm đau bệnh tật hay khi áo gấm vinh quy. Nếu may mắn lấy được người vợ xinh đẹp, hiền hòa, sống có nề nếp tôn ti trật tự, lại tài giỏi thì quả là cái phúc ba đời của người đàn ông đó. Cũng vậy, nếu không may lấy phải người vợ luộm thuộm, lôi thôi, tính tình ngỗ ngược, cẩu thả ... thì đúng là cái họa ba đời nhà anh ta. Vì thế với những người tính nết không cẩn thận, không tuân theo những chuẩn mực của đạo đức đương thời thì đừng dại gì mà lấy về làm vợ.

Trên đời

                Ở trên đời sự đáng tiếcnhất là sự thiếu hiểu biết. Gọi là đáng tiếc nhất là vì sự thiếu hiểu biết của mỗi người hoàn toàn có thể được bù đắp bằng quá trình học hỏi. Tiếc rằng khi rơi vào cùng khốn vì sự thiếu hiểu biết thì đã quá muộn màng. Thế nên mới gọi là điều đáng tiếc nhất!

Việt

              Ngu ngốc không phải là cái tội. Cái tội là ở chỗ không chịu học hỏi vươn lên. Nếu xung quanh không có người đáng để học hỏi thì phải đi tìm thầy, tìm trường, tìm lớp mà học. Nói như các cụ xưa gọi là: Tầm sư học đạo.
             Kẻ sĩ  tử khi xưa rất trọng chữ nghĩa và tôn trọng người thầy. Khi nhập môn họ thường làm lễ bái sư. Kính thầy hơn kính cha. Thế mới biết, ngày xưa trí tuệ và học vấn rất được tôn trọng. 

Người cũ

Có lẽ nào em sẽ chẳng bao giờ tìm lại được anh?
Lời hứa cũ xin đành lỗi hẹn
Nhưng con tim vẫn có điều muốn nói
Cả ngàn lần nó vẫn khát gọi tên anh!

Trường

               Buổi sáng thức dậy, nó kiểm tra tin nhắn điện thoại. Oh, hôm nay là ngày 11 tháng 9. Ngày mà cả thế giới phải kinh hoàng vì nước Mỹ bị khủng bố. Tòa tháp đôi của trung tâm thương mại thế giới đặt tại Mỹ bị sụp đổ trong nháy mắt. Bọn khủng bố đã bắt cóc máy bay và gây ra vụ việc này. 
                Ngày 11 tháng 9 với nó cũng rất đặc biệt. Đó là ngày nó chính thức bắt đầu một chuỗi hành trình dài tựa như "khủng bố" lại quãng đường nó đã đi qua. Đó là ngày nó bắt đầu bước vào học trung học chuyên nghiệp. Những bài giảng chính trị đầu khóa đã đưa nó vào một thế giới mới. Một thế giới của riêng nó. Nó không bị ảnh hưởng bởi tư tưởng và môi trường sống nơi nó đi qua. Nó cũng đã thấy vui vui khi ngày nó bắt đầu một cuộc hành trình mới, lại trùng với ngày kỷ niệm đau thương của nước Mỹ.

Phong

              Bạn có ngh câu này quen quen: Mọi con đường đều dẫn tới thành Rome! Còn tôi, tôi thì hay nói: Mọi phong cách lãnh đạo cũng sẽ dẫn đến thành công! Dù bạn có là nhà lãnh đạo theo kiểu " quân phiệt", hay lãnh đạo theo kiểu nhu thuận ... nếu bạn làm tốt thì sẽ vẫn làm cho nhân viên của mình phát huy hết năng lực phục vụ lợi ích của công ty. Điều cơ bản để tạo nên thành công là nghệ thuật lãnh đạo của bạn.
               Nếu một người lãnh đạo theo kiểu " quân phiệt", thông thường họ sẽ rất tự tin, quyết đoán, và rất có bản lĩnh. Họ là tấm gương đi đầu, là biểu trưng cho sức mạnh của công ty. Họ là tấm gương sáng cho các nhân viên noi theo và học tập. Tuy vậy với mỗi sai  lầm mà họ mắc phải sẽ là một đòn lớn với tâm lý của họ và của toàn công ty.

Bậc thày

               Ở đời ta phải biết khi cương lúc nhu. Khi tiến, khi lùi. Có khi ta phải nằm yên một chỗ để bảo toàn tính mạng và những thành tựu của mình. Hoặc biết thả con xin xít bắt con cá rô. Đó được gọi là sự khôn ngoan. 
Sĩ tốt kén người hùng hổ
Bầy tôi chọn kẻ vuốt lanh
                             Bình Ngô Đại Cáo - Nguyễn Trãi
               Trong binh pháp cũng nói: Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Nói nhiều vậy để hiểu rằng. Một người sẽ ở trên mọi người nếu cô ta biết khi nào cần thuận theo ý người, khi nào cần nhún mình mà hỏi ý người. Cô ấy cần phải biết khi nào cần cộng tác với người khác, khi nào cần độc lập. Cũng cần biết đâu là điểm dừng hoàn hảo cho một vấn đề. Đó thật sự là người có trí tuệ bậc thầy. Người làm được như vậy sẽ được rất nhiều người yêu mến và kính trọng.

Đáng sợ

Thứ nhất sợ kẻ anh hùng
Thứ nhì sợ kẻ cố cùng liều thân.
                  Từ xa xưa ông cha ta đã đúc rút ra điều đó. Câu ca này vẫn đúng trong thời đại ngày nay. Việc gì thì cũng có mức độ của nó. Con giun xéo mãi cũng qoằn. Người nào hiểu được chân lý đó, tất sẽ không phải gặp phải những điều đáng tiếc trong ứng xử thường ngày. 
                  Ngày xưa trong chiến đấu, những vị tướng quân nổi tiếng tài danh trong lịch sử nhân loại như Hàn Tín và Hạng Vũ. Đã rất thành công khi ứng dụng câu ca dao này. Khi quân đội của họ tinh thần suy sụp, lương thảo dần cạn kiệt. Họ chặn hết đường rút lui của quân sĩ, thậm chí đập vỡ hết nồi niêu và đốt cháy lương thảo. Quân lương chỉ giữ lại đủ dùng trong mấy ngày trận chiến sắp diễn ra.

Cư xử

               Đạo làm người trên thì nhất thiết cần có sự bao dung, khoan thứ. Muốn chỉ dậy người dưới điều gì cũng đừng làm căng quá. Tốt nhất là hãy lấy cái đức độ lượng, bao dung làm đầu. Đừng ỷ lại mình là vai trên, lãnh đạo hay người lớn tuổi hơn hoặc là người thông minh tài giỏi hơn mà " bắt nạt" người dưới. Làm vậy hình ảnh của người đó sẽ trở nên xấu xí trong mắt người khác. Và người đó cũng không thể nhận được sự yêu mến và kính trọng của người dưới được. Hay luôn ghi nhớ câu danh ngôn:  Một người giỏi cần có ba người giúp sức. Hoặc câu thơ xưa cua cụ Tú Xương: 
Núi cao nhờ có đất bồi
Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu?

Đi

Có người bảo tôi rằng
Làm sao cho bằng được
Lấy chồng trong năm nay
Nghe thì hay hay đấy

Khúc

Nếu mình cứ sống độc thân vui vẻ
Thì làm sao mà có trẻ con
Đến khi già yếu lom khom
Lại chẳng có người con nào hầu hạ

Chờ đợi

                Các cụ ta xưa thường nói: Giục tất thì bất đạt. Tôi thì lại rất thích câu danh ngôn: Thành công luôn đến với người biết cách chờ đợi. Đúng vậy, sự chờ đợi khôn ngoan là một đức tính then chốt trong sự thành công của mỗi người. Trong nghệ thuật quân sự, nếu vị chỉ huy không biết chờ đợi thời cơ chín muồi. Thì ông ta sẽ phải trả giá bằng chính máu xương của những người lính của mình. Có thể ông ta vẫn chiến thắng, nhưng nếu ông ta biết chờ đợi cơ hội chín muồi hơn. Thì rất nhiều người lính không phải bỏ mạng nơi sa trường. Nghệ thuật chờ đợi bậc cao là: biết lựa chọn thời điểm thích hợp nhất rồi mới hành động. 

Lưỡi

                  Một người yếu ớt và kém cỏi thì nhất thiết phải khôn ngoan, mềm mỏng thì mới có chỗ đứng trong xã hội. Thế nhưng một người tài giỏi, đức độ hơn người mà cô ta lại biết khôn khéo trong cách hành xử thì đúng là bậc cao minh. Người như cô ấy không bao giờ thất bại trên đường đời. Tôi bỗng nhớ tới một câu chuyện cổ ngày xưa mà tôi đã suy nghĩ về nó rất nhiều. 
                Chuyện kể rằng, trước khi lâm trung. Người cha gọi các con mình lại kề bên, há miệng ra cho các con quan sát. Rồi ông thều thào nói: Các con thấy không, răng thì luôn rất cứng, mạnh để nghiền nát thức ăn nuôi sống cơ thể. Tựa như lòng trung thực, thẳng ngay ở đời là riềng mối đạo đức của quốc gia, thì đã rụng hết cả rồi. Lưỡi thì luôn mềm mại, luồn lọt qua các kẽ răng. Tựa như sự khôn ngoan, lắt léo ở đời, thì vẫn còn nguyên.  Cả đời cha sống quá cứng, mạnh và thẳng thắn.

Khâu vai

                     Chợ tình Khâu Vai có lẽ là phiên chợ độc đáo nhất của không chỉ ở Việt Nam và cả trên thế giới. Nó trở thành một nét văn hóa truyền thống hết sức đặc sắc của đồng bào các dân tộc thiểu số ở Hà Giang. Từ việc cảm phục tình yêu chân thành và sâu sắc của đôi trai gái năm xưa. Họ đã cao thượng hi sinh tình yêu của mình để dân hai làng được trở lại yên bình. Máu và nước mắt của những con người vô tội không đổ nữa. Nhưng cuộc đời có thể chia đôi hai người họ, còn trái tim họ luôn hướng về nhau. Để rồi, mỗi năm họ hẹn gặp nhau một lần tại ngọn núi Khâu Vai hẻo lánh, hoang vu. Họ nhìn nhau cho thỏa lỗi nhớ, họ hỏi thăm nhau cho thỏa sự quan tâm, và họ khóc cùng nhau cho thỏa nỗi tủi hờn của những ngày tháng sống thiếu sự nâng đỡ của đôi cánh tình yêu. Rồi họ lại động viên nhau hoàn thành những nghĩa vụ và bộn phận trong cuộc sống riêng của mỗi người. Đó là những lời động viên vô cùng quý giá, một nguồn cổ vũ và sức mạnh to lớn cho cuộc sống hiện tại của mỗi người.

Mươi

 Ngoài đường dầm dập tiếng xe
Thế mà mình cứ im re ở nhà
Trông thì chưa đến lỗi già
Thế mà lại chẳng có người để yêu!

Tự tin

                  Khi còn học phổ thông tôi đã ghi biểu ngữ: Thành công = Tự tin + Tài Năng + Phấn đấu lên trên góc học tập của mình. Tôi đã luôn tâm niệm điều đó. Tôi hiểu dù làm bất cứ công việc gì thì sự tự tin cũng la hết sức quan trọng. Ngoài sự hiểu biết, kiến thức, tài năng ... thì sự tự tin là điều quan trọng với mỗi người. Một sinh viên mới tốt nghiệp đại học, học vấn và tri thức đầy mình. Nhưng cô không có sự tự tin vì ít tiếp xúc với thực tế ngoài xã hội. Và tất nhiên cô ấy sẽ bị loại. Sự tự tin là lòng tin trong mỗi con người. Nó như ngọn đuốc không bao giờ tắt soi sáng cho bạn trên con đường phấn đấu và rèn luyện.
              Muốn có sự tự tin, trước hết cần hiểu biết sâu sắc chính bản thân mình. Hiểu rõ mình làm được gì và biết cần phải làm như thế nào để đạt được kết quả tốt nhất. 

Để

                   Gieo suy nghĩ gặp hành vi. Gieo hành vi gặp thói quen. Gieo thói quen gặp tính cách. Gieo tính cách gặp số phận. Một người muốn thay đổi số phận của mình. Thay vì đi cầu cúng khắp nơi hay ngồi đó mà than vãn. Hãy học tập những kiến thức mới, những tư duy tiến bộ. Hình thành những tư duy mới mẻ và tốt đẹp trong từng suy nghĩ. Điều ấy sẽ dẫn đến những hành động cụ thể tốt đẹp. khi ta thực hiện một hành động nào đó nhiều lần. Một điều tất yếu là ở trong trung khu thần kinh não bộ sẽ hình thành những nếp suy nghĩ quen thuộc và tạo lên một thói quen sống. Những thói quen lâu ngày sẽ trở thành những tập quán sinh hoạt riêng biệt. Và những tập quán riêng biệt, phản ánh thói quen riêng, nếp suy nghĩ riêng của mỗi người tạo nên nét đặc trưng riêng của mỗi cá nhân trong cộng đồng. Đó chính là tính cách.

Tạo ra


               Trong cuộc sống, công việc, tình yêu ta không thể tránh được việc phải chờ đợi đến một thời điểm nào đó, để đạt được thành tựu mình mong muốn. Cũng là tránh những hiểm họa, rắc rối ở phía trước cho ta nếu ta cứ nóng vội hành động. Mặt khác, sự chờ đợi vào một điều diễn ra trong tương lai là một điều khá mơ hồ. Kết quả đó có thể đến, cũng có thể không. Không ai có thể lường trước được hết tương lai. Vì nó phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố thuộc tự nhiên và xã hội.

Xã hội

                 Tại sao người đọc nhiều sách, có nhiều kiến thức bằng cấp đôi khi lại không thành công và giàu có trong xã hội. Trong khi những người học vấn tầm thường, kiến thức chẳng có gì là uyên bác họ lại là những ông chủ giàu có. Thậm trí họ còn thuê những người thông minh sáng láng, học vấn đầy mình làm thuê cho họ nữa. 

Mẹ

                Trên đời không có thứ tình cảm nào thiêng liêng và vĩ đại hơn tình yêu của người mẹ dành cho những đứa con. Này nhé, ngoài công khó nhọc mang thai chín tháng mười ngày. Người mẹ chịu đựng bao nhiêu sự vất vả và bất tiện vì khi nào cũng phải đeo cái bọc thiên thần nặng tới 12kg ở bụng. Mẹ có thể bị xuống máu ở chân gây tê phù. Bị dạn da ở vùng bụng gây ảnh hưởng đến thẩm mỹ. Bị táo bón thường xuyên và có thể gây ra bệnh trĩ, vì quá lo lắng cho tương lai của đứa con sắp chào đời.  Bao nhiêu sức lực của thời son trẻ người mẹ đã truyền hết đứa con trong bụng qua dây rốn. Để rồi người mẹ trở nên xanh sao và vàng vọt hẳn đi. Ngoài ra, người mẹ còn chịu đựng rất nhiều những rối loạn nội tiết, tâm sinh lý ... rất nguy hiểm đến tính mạng và ảnh hưởng xấu tới hình ảnh bản thân, sức khỏe, và hạnh phúc gia đình. Dân gian có câu: Có chửa cửa mả là như thế.

Vàng

              Có ai không thích mình thăng quan tiến chức? Việc đấu đá, tranh giành trên quan trường là cuộc chiến không bao giờ ngơi nghỉ từ muôn đời nay. Trong cuộc chiến ấy, phần thắng đa phần nghiêng về những người khôn ngoan, biết mình, biết người, biết thời, biết thế. Người đó không dám công khai xông vào sự tranh giành vì biết nó nguy hiểm và chưa đủ sức. Họ cứ yên tĩnh tự giữ tâm chí mình. Tuy có ý chờ cơ hội để tranh quyền đoạt vị. Nhưng nhìn họ như thể đang ung dung sống như thế đến trọn đời. Họ vẫn cư xử đúng với những gì tốt đẹp mình vẫn sống thường ngày như thế. 
               Làm được như vậy, họ sẽ tránh được sự đè nén, đá xoáy vào những chỗ hiểm nhằm kìm giữ và hạ bệ uy tín người đó trước mọi người.

Mệnh

Nơi anh sống chẳng phải thiên đường,
Chỉ có những con người sống kiên cường cùng núi đá.
Xung quanh anh có nhiều hoa và lá
Nhưng mà anh chẳng có đá kim cương để cầu hôn em!

Giới

                        Hà Giang mảnh đất địa đầu thiêng liêng của tổ quốc. Thiên nhiên nơi đây vô cùng hùng vĩ và thơ mộng. Những ngọn núi đá cao sừng sững, nhấp nhô, trùng điệp. Xem kẽ những đám mây trắng lờ lững với đủ mọi hình thù kỳ quặc. Khiến nơi đây như chốn bồng lai tiên cảnh. Những bản làng nhỏ xinh mờ ẩn trong sương sớm hay mây mù khiến khung cảnh càng trở nên huyền ảo. Con người sinh sống nơi đây gồn nhiều dân tộc: Kinh, Tày, Nùng, Dao, Mông ... Họ cùng sống bên nhau hết đời này sang đời khác.
                        Đi khắp Hà Giang chỉ thấy đá là nhiều. Khiến tôi nhớ đến câu cổ ngữ phương tây: Nơi nào có đá, nơi ấy có may mắn. Vậy những mỏm núi đá quanh năm mây phủ kia, liệu có đem đến may mắn cho người dân Hà Giang?

Chàng

Tiểu thuyết: Tình Yêu Định Mệnh


  Nó về nhà và đã suy nghĩ rất nhiều về một chàng trai người kinh, đang sống quá lạc lõng nơi các bạn người dân tộc khác ở miền núi đá Hà Giang. Nó cầm bút và nắn nót từng nét chữ để viết thư cho người bạn rất đặc biệtnày.  Rồi trống ngực nó đập thình thình khi thả thư vào thùng thư ở bưu điện. Nó đang rất hồi hộp. Nó cẩn thận hỏi nhân viên bưu điện về thời gian tối đa nó có thể nhận được thư trả lời của người bạn kia. Những ngày sau đó, nó đến lớp với tâm trạng khá vui. Nó hay nhìn về chỗ trả thư của các bạn học sinh với một nụ cười bí hiểm. Có bạn thấy nó như thế mấy lần liền gặng hỏi. Nhưng mà nó chỉ mỉm cười bí hiểm.

Dừng

                    Mình không phải là tín đồ của phật giáo. Nhưng mình rất thích câu: Biển khổ vô biên, biết quay đầu là bến bờ trong kinh Phật. Cái câu này nó vừa thể hiện lòng bao dung, và vị tha của nhà Phật. Con người dù đã phạm phải những lỗi lớn đến đâu, chỉ cần biết quay đầu làm lại thì tất sẽ có cơ hội là người tốt. Chỉ cần biết quay đầu khi đang đứng trước bên bờ vực thẳm thì vẫn không bị nguy hiểm đến tính mạng. Tuy cũng bị một phen choáng váng thất thần.
                   Quá trình phục thiện của mỗi người cũng trải qua muôn vàn gian khó, trước không ít những con mắt kỳ thị của những người xung quanh. Nhưng nếu không biết quay đầu làm lại, người đó không thể thành công.

Phú

                   Khi còn nhỏ gia đình tôi rất nghèo. Ba tôi đã qua đời từ khi tôi chưa kịp nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Nhà lại có tới bốn chị em sàn sàn bằng tuổi nhau. Gánh nặng kinh tế đè nặng lên đôi vai gầy nhỏ của mẹ. Đồng lương giáo viên của mẹ khi ấy rất ít. Nhiều đồng nghiệp của mẹ đã bỏ nghề giáo viên đi làm những công việc khác để có nhiều thu nhập hơn. Còn mẹ tôi vẫn kiên quyết giữ lấy nghề. Một phần có lẽ vì mẹ rất yêu nghề dạy học. Hơn nữa, luận về bằng cấp thì mẹ tôi khi đó đã tốt nghiệp bằng đỏ của trường sư phạm 10+3 Phú Thọ. Lại có rất nhiều thành tích trong giảng dạy, từng đạt nhiều danh hiệu gíáo viên dạy giỏi cấp huyện, cấp tỉnh. Hiệu trưởng của trường khi ấy cũng chỉ học hết lớp 7, rồi học tiếp 3 năm ở trường sư phạm. Đó là niềm động viên và tự hào lớn đối với mẹ. Lý do nữa mẹ vẫn sống với nghề giáo nữa là vì mẹ lo chúng tôi sẽ bị chết đói.

Tôi

                 Những tháng ngày tuổi thơ cơ cực, tủi hờn và nguy hiểm nhất của tôi là khi mẹ tôi gửi tôi ở nhà bà ngoại hơn một năm. Tiếng là để bà ngoại nuôi đỡ một đứa con cho mẹ tôi đỡ vất vả. Thực tế ở đó tôi đã vô cùng vất vả và làm lụng như một Ô Sin giúp việc không công trong sự ghẻ lạnh và ác độc của mợ và hai em họ. 
                  Ngoài việc bị đối xử lạnh lẽo, vô tình, và độc ác không bằng con chó, con mèo. Tôi phải làm nụng tất cả các công việc của một gia đình nông dân nửa trí thức. Khi đó tôi mới lên tám tuổi, và đang học lớp ba cả trường tiểu học. Nhưng hàng ngày tôi phải đảm đương việc nấu một nồi cám to cho lợn ăn cả ngày. Tôi nhớ là phải đun lửa to, rất nóng bức. Khi đổ cám vào nồi không khéo còn bị bỏng.

Đặc biệt

                 Sinh ra ai cũng muốn được lớn lên trong tình yêu bao la của mẹ cha. Được sống trong cảnh giàu có đầy đủ. Thế nhưng không phải ai cũng được như thế. Có rất nhiều cô bé, cậu bé phải sống trong sự thiếu thốn cả về vật chất và tinh thần như mồ côi, bố mẹ ly hôn, gia cảnh quá nghèo khó. Với những đứa trẻ có hoàn cảnh đặc biệt này thường có những tâm lý cũng khá đặc biệt. Chúng có thể mạnh mẽ và trưởng thành hơn những trẻ khác cùng trang lứa. Nhưng lại có nhiều mặt phát triển tâm sinh lý chậm hơn các bạn cùng lứa. 
                 Cuộc sống chịu nhiều vất vả, tổn thương đôi khi làm trẻ trở nên chai lỳ và nảy sinh tâm lý thù ghét cuộc sống. Thù ghét những người có điều kiện sống tốt hơn mình.

Cảnh


                   Những người sinh ra và lớn lên trong điều kiện và hoàn cảnh sống không tốt chớ vội buồn. Quy luật ở đời luôn rất cân bằng. Hoàn cảnh sống khó khăn đôi khi lại là động lực mạnh mẽ giúp bạn vươn lên trong cuộc sống. Cái khó thì hay ló khôn. Đừng bao giờ để mất hi vọng của mình. Ánh sáng luôn hiện ra ở cuối đường hầm
Hãy quan sát những người thành công trong xã hội xem. Trong số rất nhiều những người thành công họ từng có một tuổi thơ khốn khó. Một gia đình có hoàn cảnh sống éo le. Một thân thể bị dị tật. Một tổn thương và đổ vỡ sâu sắc trong quá khứ ... Và họ đều có một điểm chung là khát vọng vươn lên mạnh mẽ. Họ đã đi đúng đường để thành công.

Hà nội

                    Gần nhà mình có một cửa hàng thời trang trẻ và phụ kiện mới mở. Chủ là một cô bé kém mình cả chục tuổi mới học hết lớp mười hai. Nhưng cửa hàng nhà đó rất đông khách. Mình đã suy nghĩ rất nhiều về điều đó. Trước đây chị mình cũng có ý tưởng kinh doanh thời trang ở con đường này. Mình đã nghĩ điều ấy thật không tưởng. Chợ làng mình khá to, là nơi trao đổi mua bán lớn của mấy xã xung quanh. Thế là mình phải nhìn lại nhận thức và tư duy của mình.
                      Và mình phát hiện ra, kinh tế quê mình giờ khá phát triển. Các bạn trẻ giờ bắt đầu thích mua hàng shop thay vì hàng chợ. Thứ nữa là con đường mình đang sống là cửa ngõ của trường phổ thông. Học sinh thường xuyên qua lại rất đông.

Hoa sen

                   Trong kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam, từ nhỏ tôi đã rất thích bài ca dao sau:
Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn!

                 Bài ca dao chỉ có bốn câu thơ lục bát. Hình ảnh hoa sen thì quá quen thuộc và gần gũi với mỗi người dân Việt Nam. Sen còn là biểu tượng của Bác Hồ, vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu của dân tộc. Thế nhưng có thể nói, qua bài ca dao này ta mới thấy hết vẻ đẹp thanh khiết và cao quý của bông hoa sen.

Trọng

                Trong những đức tính của con người nói chung. Đức tính cẩn thận là một trong những phẩm chất đạo đức quan trọng nhất, đặc biệt là đối với người phụ nữ. Thánh nhân xưa chẳng từng khuyên: " người con gái tính nết không cẩn thận chớ lên lấy làm vợ". Quả thực đức tính cẩn thận ở mỗi người là rất quan trọng. Sống bên một người luôn cẩn thận chu đáo, ta sẽ luôn yên tâm và hạnh phúc.
                Một người cẩn thận sẽ không nay quên cái này, mai quên cái khác. Không nay đánh đổ cái này, mai đánh đổ cái khác. Ăn mặc không hớ hênh, luộm thuộm, lôi thôi. 
                Ngày nhỏ mẹ thường khuyên bảo tôi bằng câu " cẩn tắc vô áy láy". Là có ý răn bảo tôi dù làm công việc gì cũng lên hết sức cẩn thận và cố gắng làm hết khả năng. Xong rồi khi không phải lo nghĩ hay áy láy gì cả nữa. Vì ta chỉ làm được như thế thôi.

Hạnh

                   Trong cuộc sống dù chúng ta có tài giỏi và cẩn thận đến đâu cũng không thể tránh được lúc sa cơ lỡ vận. Anh hùng cũng có lúc xa cơ đó mà. Lúc ấy ta có thể mất hết tất cả, thậm trí có khi còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Cuộc đời đâu học được chữ ngờ. Khi đó, những người xung quanh ta sẽ thể hiện lòng dạ thật với ta. Bạn đừng qúa bất ngờ thậm chí sốc đến đột quỵ để không còn có cơ hội đứng lên. Vì đôi khi chính người bên cạnh ta, nhận được nhiều sự ưu ái và thương yêu của ta nhiều nhất lại chẳng có chút tình cảm nào với ta. Khi ta gục ngã, họ lập tức hất bỏ, có khi họ còn đá bồi ta thêm một cú chí mạng nữa. Vì họ đã chịu đựng ta trong suốt thời gian trước đó nhưng chưa từng thể hiện ra. Có rất nhiều người bạn, ta đã tưởng lầm họ là thân thiết nhưng giờ họ bỗng trở lên vô cùng xa lạ với ta. Những người ghét ta chẳng phải vất vả đeo mặt nạ hay làm diễn viên bất đắc dĩ trước mặt ta nữa. Họ thẳng thắn thể hiện bộ mặt thật của mình trước ta. 

Dây

                     Khi còn nhỏ nó rất thích những sợi dây chuyền. Mỗi lần có dịp mua gì của mấy cô hàng xén quanh chợ là nó lại thấy thích mê về những sợi dây chuyền bán ở đấy. Những cái mắt nhôm thật khéo kết nối với nhau thành một vòng tròn trông thật tinh xảo, nó nhìn mãi mà không thấy chán. Những cái mặt dây chuyền thì mới thật tuyệt đẹp làm sao. Những viên đá lóng lánh đủ mọi sắc màu. Nó xin đeo thử và có cảm giác như mình là nàng công chúa trong cổ tích. Nó tưởng tượng, đó là những sợi dây chuyền bằng vàng và bạc thật. Những viên đá trên mặt dây chuyền là hồng ngọc, kim cương hay ngọc bích thật. Nó luôn ước mơ có một cái như thế, nhưng mà chúng khá đắt. Mẹ nó sẽ không bao giờ cho nó tiền để mua chúng. Vì nhà nó rất nghèo. 
                    Nó học hành càng ngày càng chăm chỉ hơn, nó mong sau này nó thật giàu có. Và sẽ mua thật nhiều dây chuyền để đeo!

Điểm dừng

                 Ở trên đời, những người nhu thuận và mềm mỏng luôn có đất sống. Giống như câu chuyện giữa răng và lưỡi vậy. Răng thì luôn cứng, thẳng, mạnh mẽ và chỉ đứng yên một chỗ cỗ định. Lưỡi thì luôn mềm mỏng, cơ động có thể thè dài ra, có thể ngắn lại, có thể luồn lách trong các kẽ răng để lấy đi các thức ăn thừa. Vì thế, đến khi con người già cỗi, răng thường là bộ phận bị rụng trước tiên. Lưỡi thì tồn tại cùng với sự sống của con người. 
                Nếu có hai hạt cây cùng nảy mầm bên dưới một tảng đá. Hạt cây cứ mạnh mẽ, thẳng thắn vươn lên mà không biết tự lượng sức mình. Chắc chắn sẽ không bao giờ đạt được mục đích là: được nhìn thấy ánh nắng mặt trời.

Đấu tranh

                 Các nhà nho xưa kia khi bất đắc chi với thời thế thường chọn cách lui về quê ở ẩn. Tiêu biểu cho chào lưu này là Nguyễn Trãi - đại thi hào dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới. Nguyễn Khuyến - Cụ tam nguyên Yên Đổ, ... Họ đều từng là những công thần bậc nhất của triều đại phong kiến thời của họ. Nhưng đều đã từ bỏ quan trường, về quê tiêu dao, bầu bạn với gió trăng. Từ những cây cỏ và con vật được cho là dung tục tầm thường đã bước vào thơ ca của Nguyễn Trãi và Nguyễn Khuyến một cách dung dị, hiền hòa và thân thương đến khó tả:
Khác với Nguyễn Khuyến, thơ của Nguyễn Trãi dung dị, hiền hòa và có phần tinh tế hơn: Vi dụ như những câu thơ: 

Công

                    Hồi còn đi học, mình rất nhớ thầy mình thường bảo tụi mình là: Để thành đạt được cần ba chìm, bẩy nổi, chín cái lênh đênh, cộng thêm dăm ba cái phập phềnh nữa. Mình nhớ hồi ấy cả lớp mình đã cười nghiêng ngả về sự hài hước của người thầy giáo dậy môn triết học và kiêm luôn chức bí thư đảng ủy suốt nhiều nhiệm kỳ của ngôi trường tôi đã theo học này.
                    Bây giờ khi đã nhọc nhằn lấy được cái bằng đại học, sau khi bôn ba suốt mấy năm dòng trong cuộc đời. Tôi mới thấy thấm thía lời thầy nói. Sự thành công không phải mọc từ cái cây. Hay từ trên trời rơi xuống. Sự thành công là bản hợp xướng của rất nhiều thứ cơ bản: Nhân cách, tài năng, cơ hội, và cả sự may mắn nữa. Không phải ai có đủ tất cả các phẩm chất để thành công đều thành công. Mà nó còn phụ thuộc vào hướng đi, cách làm, người giúp đỡ ...

Kẻ nghèo

                      Các cụ xưa có câu ca: Phú quý sinh lễ nghĩa là có ý ca ngợi những người có nhiều tiền bạc, được vinh hiển trong xã hội. Nhưng không vì thế mà ăn chơi, sa đà, trách táng. Họ lại bồi đắp thêm cho mình những giá trị đạo đức và văn hóa đó là: lễ nghĩa. Những người như thế, họ còn có cơ hội tiến xa hơn rất nhiều, vì họ vẫn đang vươn lên trong cuộc sống. 
                      Trong cuộc sống không thiếu những con cái các gia đình giàu có rồi sinh ra chơi bời, nghiện hút, gái hú. Họ quá nhiều tiền tiêu, nhưng không đủ trí tuệ và nhân cách để sử dụng chúng một cách hữu ích cho bản thân. Trái lại tiền bạc lại làm hại họ. Đúng là tấm huân chương nào cũng có hai mặt phải và trái của nó. Hoàn cảnh sống nào cũng có mặt tốt và mặt xấu của nó.

Cùng khốn

                    Chờ đợi cơ hội tốt để hành sự mà gặt hái thành công là điều tốt, nên làm. Nhưng chờ đợi đã đến lúc cùng cực rồi thì phải cố gắng mạnh mẽ, thận trọng mà hành sự thôi. Vì khi ta đã chờ đợi đến cùng cực. Mà vẫn phải chờ đợi tiếp thì sẽ sinh mệt mỏi, chán nản, bất mãn thậm chí còn muốn bỏ cuộc. Vì thế ta cứ cứng cáp mà tiến lên thôi. Tuy nhiên cũng cần hết sức cẩn thận.
                   Thực tế thì khi con người mềm mỏng, nhu thuận đến cùng cực thì cũng rất dễ trở nên thẳng thắn, mạnh mẽ mà đối chọi với sự đời. Con giun xéo mãi cũng qoằn, tức nước thì vỡ bờ là như thế.
                  Khi cuộc sống bị dồn đến cùng cực, con người sẽ bị dồn vào bản năng sinh tồn và bản năng tự vệ. Vì thế tự nhiên người đó sẽ trở lên mạnh mẽ  hơn thôi. Cái khó làm ló cái khôn ở ở chỗ đó.

Sinh thành

                  Xã hội thì có rất nhiều loại người khác nhau. Có kiểu người được ta kính trọng, ngợi ca. Nhưng cũng có kiểu người làm ta khinh ghét. Có những phẩm chất đạo đức của ai đấy làm ta vô cùng yêu mến. Nhưng cũng có những tính cách của ai đấy làm ta không thể dung hòa. Bằng cách này hay cách khác, đôi khi những kiểu ta ghét, ta coi thường họ lại là sếp của ta, là bạn học với ta, là thầy cô giáo của ta. Tệ hơn nữa họ có thể là bố hay mẹ của ta.
                 Ta sẽ vẫn ghét và coi khinh họ? Nếu bạn rơi vào tình huống người lẽ ra bạn sẽ không tôn trọng lại chính là bố mẹ của mình thì đúng là bi kịch rồi! Một mặt, theo nghĩa vụ và bản năng của một người con.

Khi

                    Ba đã qua đời từ khi con còn rất nhỏ. Mẹ đã ở vậy tần tào nuôi mấy chị em con suốt bao nhiêu năm. Con đã luôn cố gắng chăm ngoan, học giỏi và làm mọi thứ để mẹ vui lòng. Con sợ một ngày mẹ buồn quá, vì cuộc đời mẹ quá bất hạnh, mẹ sẽ chết!
                    Mẹ mồi côi cha khi mười ba tuổi và góa chồng khi hai chín tuổi đầu. Một nách bốn đứa con thơ dại, đồng lương giáo viên èo uột không đủ sống. Mẹ chạy ngược chạy xuôi, bấu víu người này, cầu xin sự thương hại của người khác. Đôi khi không thể tham gia những nhóm hội cùng bạn bè cũ, vì kinh phí đóng góp quá cao. Con biết mẹ đã buồn và tủi thân lắm.
                     Nhưng con biết làm gì? Khi con chỉ là một đứa bé? Con đã rất cố gắng làm theo mọi điều mẹ muốn. Con muốn thay cha, cho mẹ có một chỗ dựa tinh thần, một nơi để nhờ cậy và một điểm tựa hi vọng trong tương lai.

Kiện

                     Trong nhiều thập niên gần đây, Mỹ luôn là quốc gia có nền kinh tế hàng đầu trên thế giới. Đời sống của người dân Mỹ được nâng cao. Lối sống của người Mỹ thì rất phóng khoáng. Mọi người dân Mỹ đều có ý thức pháp luật rất cao. Kết luận của tòa án là quyết định cuối cùng. Mọi tranh chấp trong đất nước, khi đã có quyết định cuối cùng của tòa án tối cao thì họ đều cứ theo thế mà làm. Nghề luật sư ở đây rất có giá. Họ không quan niệm việc kiện đó là đúng hay sai, có trái với luân thường đạo lý không? Có làm họ mất mặt với mọi người hay không? Họ kiệm với mục đích là chiến thắng và đòi tiền bồi thường. Người Mỹ vốn sống rất thực dụng. Họ không sống theo kiểu cách điệu đà, tô màu sự thật hay lá mặt, lá trái theo kiểu phương đông. Thế nên trong cuộc sống cứ thấy có sơ hở nào của người khác có thể kiện để đòi tiền bồi thường, là họ vác đơn và thuê luật sư đi kiện!

Văn

                  Người Việt Nam ta nói riêng và người phương đông nói chung từ ngàn xưa đến nay vốn có lối ứng xử trọng tình, trọng nghĩa với nhau. Nói như Khổng Tử - ông tổ của Nho Gia thì kiện cáo là thói của bọn " con buôn". Trong xã hội mà Nho Giáo được coi là chính thống thì các tầng lớp được tôn trọng là: Sĩ, nông, công, thương. Các thương nhân là tầng lớp mạt hạng nhất trong xã hội. Họ đa phần không có học vấn, quan chức, điền trang hay nghề nghiệp gì cụ thể. Phần lớn họ chỉ dựa vào việc uốn ba tấc lưỡi và thấy cái gì có lợi thì làm. 
                 Nói như thế để biết rằng, từ ngàn năm nay, việc kiện cáo vốn được coi là một việc lớn. Đôi khi cả người đi kiện và người bị kiện đều bị mất mặt. Dân gian ta vẫn có câu: Một đời kiện là chín đời thù.

Mâu và thuẫn

              Trong cuộc sống hàng ngày chúng ta hay dùng từ " mâu thuẫn" để chỉ các tranh chấp, xung đột lợi ích trái ngược nhau. Vậy các bạn có biết tại làm sao mà lại có từ " mâu thuẫn'' hay không? 
                 Chuyện kể rằng, ngày xưa có hai vợ chồng nhà nọ tuy rất yêu thương nhau nhưng họ suốt ngày cứ đánh cãi nhau. Khi xung đột đỉnh điểm, người chồng dùng cái mâu để đâm vợ. Người vợ thì dùng cái thuẫn đỡ lấy cái mâu để tự vệ. Mọi người đi qua thấy vậy nói: vợ chồng nhà này suốt ngày mâu với thuẫn. Thế là từ ghép mâu thuẫn ra đời để chỉ sự xung khắc về lợi ích, thậm trí đối nghịch nhau.

Kén

Tính em không xấu tính
Có chàng lính nào muốn theo?
Xin mời mang heo đến rước
Đấy là phước đức nhà anh

Áo

Có một thời áo trắng
Chịu bao điều cay đắng
Vì thiếu vắng tình yêu
Mặc dù tôi rất siêu

Tiền giả

                 Hồi sinh viên đại học, tôi ở trong ký túc cùng với khoảng tám  người bạn nữa nên rất vui. Cả phòng chúng tôi cứ cười rinh rích suốt ngày đêm. Mỗi người một vùng quê, một tính cách và điều kiện sống khác nhau. Nhưng chúng tôi cùng là những người bạn học. Sống với nhau với phương châm: tôn trọng cá tính của nhau và hiểu nhau là chính. Trong phòng có lẽ có cô bạn tên Nga là cá tính độc đáo nhất. Tôi không bình luận xấu, đẹp, tốt hay không tốt. Vì nó phụ thuộc vào suy nghĩ và góc nhìn của mỗi người. Chỉ có một điều đặc biệt là Nga phòng tôi rất hay nhặt được tiền rơi ở đường. Khi đi siêu thị mua hàng bạn ấy cũng rất hay được nhân viên siêu thị thanh toán tiền nhầm!?
                 Một lần Nga khoe cả phòng nhặt được 200 nghìn đồng. Cả phòng nhao nhao đòi Nga khao. Cô bé hôm ấy cũng dễ tính, mời cả nhóm ra công viên ăn hàng vào buổi tối. Cả phòng ăn uống đàng hoàng xong xuôi, thì Nga rút tiền ra trả.

Kiện cáo

                   Trong cuộc sống và sinh hoạt thường ngày, ta đôi khi có những mâu thuẫn với người xung quanh. Ai cũng biết, nếu cứ một điều nhịn thì chín điều lành. Nhưng đôi khi, một điều nhịn lại là chín điều nhục. Bởi vì mình càng nhịn nhục thì đối tượng đang xâm hại lợi ích của mình vẫn tiếp tục xâm hại và còn xâm hại nghiêm trọng hơn. Trong trường hợp đấy ta nhất thiết phải đấu tranh đến cùng. Nhịn cũng cần phân biệt rõ cái gì nên nhịn, cái gì không nên nhịn. Cái gì nếu nhịn thì sẽ êm chuyện, cái gì càng nhịn thì càng nhục và càng to chuyện. 
                  Bản chất con người thì luôn tốt, nhưng cuộc sống đôi khi xô đẩy, tập nhiễm và gây biến thái nhân cách con người. Vì thế mới sinh ra người tốt kẻ xấu. Mới sinh ra nhà tù và ghế điện để xử lý những người không được chấp nhận trong xã hội. Vì thế với những người vương hại đến lợi ích hợp pháp của ta một cách quá đáng, mà ta không tự giải quyết được, thì ta lên đưa họ ra tòa xử lý. Đó là một cách hành xử thông minh và hợp lý nhất.

Kiện tụng

                    Trong cuộc sống ta không thể tránh được hết các mâu thuẫn. Cũng không có cách gì để loại bỏ hết các mâu thuẫn trong xã hội. Đó là một phần tất yếu trong quá trình vận động và phát triển của xã hội. Khi mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm, thì nhất thiết phải có sự giải quyết mâu thuẫn đó hợp lý, nếu không sẽ có những hậu quả tai hại khó lường. Cách để giải quyết mâu thuẫn triệt để và văn minh nhất đó chính là: kiện ra tòa
                   Vậy nguyên nhân từ đâu sinh ra mâu thuẫn? Nguyên nhân chủ yếu là do xung đột về lợi ích. Theo bản năng tự nhiên, con người luôn hành động theo lợi ích. Vì thế, khi lợi ích của người này làm phương hại đến lợi ích của người khác, thì sinh ra mâu thuẫn. Để giải quyết mâu thuẫn này. Nhà nước đặt ra pháp luật để cai trị xã hội. 
                   Trong cuộc sống thường ngày, ta hay bắt gặp rất nhiều mâu thuẫn lớn nhỏ.

Rơi

                                                       Tiểu thuyết: Con rơi

Tập một: Gặp gỡ 

                  Nó đi vòng quanh trên đường, dì nó nói đã nộp hồ sơ của nó vào trường Nghiệp Vụi I, và trường Nghiệp Vụ I không phải là ngôi trường mà nó đã nghe rất nhiều điều không hay về nó. Thậm trí các thầy cô ở trường phổ thông của nó còn khuyên học sinh không nên thi vào trường đó, dù gần như ai thi cũng đỗ. Vì trường đó lấy điểm rất thấp và chất lượng đầu ra của sinh viên không bằng của trường cấp ba mà nó đã học. Hơn nữa, ngôi trường này có rất nhiều sự nhiễu nhương khác. Nó còn nhớ nó đã cười hô hố khi thấy bạn nó làm hồ sơ thi vào trung cấp và mấy trường cao đẳng ở trên vùng cao. Thế mà nó đến đúng địa chỉ trên tờ giấy thì người dân ở đó nói đó là trường Thủy Lợi với giọng đầy khinh miệt. Nó lại vòng ngược trở lại, mệt quá! Sắp hết giờ nhận hồ sơ thi tuyển rồi. Nó thấy hơi hoang mang. Đây với nó thật sự là một cơ hội quý. Nó sẽ không phải ở nhà để chịu đựng nỗi đau bị " trượt tốt nghiệp phổ thông".

Sống mới

                                                           Tiểu thuyết: Con rơi

Tập 1: Con rơi
                     Ngày nhập học nó cũng hân hoan như ai, vì dù sao đây cũng là trường trung học chuyên nghiệp. Nó cũng thấy có một vài điểm hơn ngôi trường cũ của nó. Và cả sự lạ lẫm bỡ ngỡ với rất nhiều bạn mới. Những đôi mắt to tròn và nhìn nó đầy yêu thương. Họ không biết gì về gia đình nó, nên không khinh thường nó. Họ cũng không biết gì về nó của ngày hôm qua, nên không bắt nó phải vĩ đại thế này, hay cao quý thế kia. Nó thấy khá thoải mái. Hơn nữa, cảm giác được trở thành sinh viên cũng khá tuyệt. Nó quyết định sẽ quên hết hoàn toàn tất cả các chuyện trước đây. Cả chuyện hay lẫn chuyện không hay. Nó muốn bắt đầu lại, là một con người hoàn toàn mới.  Nếu ai muốn hỏi lại chuyện cũ, nó sẽ nói mình bị mất trí nhớ. Và năm học đầu tiên này nó sẽ coi là năm học lớp một. 

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Quốc tế

      Ngày mai là ngày mồng 8 tháng 3, đó làngày quốc tế phụ nữ. Khắp nơi tổ chức những buổi tiệc chúc mừng phụ nữ. Tôi cảm thấy cũng vui! Thật may là tôi được sống trong thế kỷ 21, thế kỷ được xem là của phụ nữ. Tôi nhớ đến những hình ảnh của những người phụ nữ thành đạt. Họ là những chính trị gia, nhà khoa học, doanh nhân. Tôi luôn yêu mến và dành một sự ngưỡng mộ đặc biệt với họ. Họ thật tài giỏi. Tôi ước gì được như họ!

Thành công

  Một ngày nữa đang dần khép lại. Dòng người và xe đang vội vàng đi qua con đường phía trước mặt tôi. Họ vừa kết thúc một ngày lao động bên ngoài, nên vội vã trở về ngôi nhà thân yêu của mình với gia đình. Còn tôi, kết thúc một ngày làm việc, tôi vẫn ngồi yên ở một vị trí. Bởi vì tôi đang làm việc ở nhà. Đã 3 năm rồi tôi theo đuổi một công việc tại nhà. Công việc hàng ngày của tôi là làm việc bên chiếc máy vi tính. Ban đầu tôi rất hy vọng vào sự thành công của nó. Nhưng bây giờ với tôi đang là cả một sự thất vọng lớn. Dù vậy tôi vẫn tiếp tục bước đi tiếp trên con đường tôi đã chọn. Bởi vì sự thất bại này không có nghĩa là con đường của tôi đang đi là sai lầm.

Lại

      Ngày mai chỉ là một giấc mơ, quá khứ đã đi qua rồi. Dù chúng ta có muốn quay trở lại ngày xưa thì cũng không bao giờ có thể. Dù chúng ta có cố gắng trở về ngày xưa của bản thân, thì mọi thứ đã thay đổi và không còn được giống như ngày xưa. Chính bản thân chúng ta cũng đã thay đổi. Vì thế cách tốt nhất để chúng ta có một cuộc sống tốt đẹp đó là hãy sống thực tế. Hãy cố gắng xây dựng cuộc sống trong hiện tại của bạn thật tốt đẹp. Tương lai của bạn được xây dựng từ chính hiện tại của bạn. Nếu bạn có một cuộc sống tốt đẹp trong ngày hôm nay. Thì điều đó cũng có nghĩa là vào ngày mai bạn sẽ có một quá khứ tốt đẹp.

Lại

     Không thể tin được, dự án mà tôi rất hy vọng đã bị đối tác từ chối thẳng. Tôi thật sự rất bất ngờ vì điều này. Bởi vì tôi đã rất tin tưởng vào sự thành công của nó! Thì ra con đường đi đến sự thành công không hề đơn giản. Chỉ có một người thật sự có bản lĩnh mới có thể có được sự thành công. Dù biết là nếu thất bại tôi vẫn sẽ can đảm bước tiếp. Nhưng phía trước của tôi đang là một khoảng không bao la. Tương lai của tôi đang trống rỗng. Vì thế tôi sẽ cố gắng sống tốt mỗi ngày. Vì ngày mai với tôi sẽ còn khó khăn hơn rất nhiều.

4 mùa

       Gia đình tôi có 4 chị em gái mà không có một người anh trai hay em trai nào. Vì thế 4 chị em tôi vừa trùng khớp và tương ứng với 4 mùa trong một năm. Và mỗi người trong 4 chị em tôi đều có những đặc điểm gần giống với mùa trong năm của mình. Điều này rất thú vị!

Mùa Đông

     Hôm qua là một ngày nắng đẹp, nhưng hôm nay bầu trời không có một tia nắng nào. Theo dự báo thì buổi chiều tối hôm nay, thời tiết sẽ trở lên lạnh giá, nhiệt độ sẽ hạ xuống thấp. Điều này là một sự bất thường của thời tiết. Vì bây giờ đã là mùa Xuân, theo diễn biến bình thường, thì thời tiết không thể hạ thấp như thế. Nếu nhiệt độ trong mùa Xuân hạ xuống trong tháng 3 thì cũng không đáng là bao. Vì mùa Xuân vốn là một mùa ấm áp. Biểu tượng của mùa Xuân là hình ảnh các cây xanh đâm trồi non và ra những chiếc lá mới. Hình ảnh đẹp nhất của mùa Xuân là hình ảnh của những đàn chim đi tránh rét đã trở về. Vậy mà năm nay đã gần hết mùa Xuân rồi lại có một đợt nhiệt độ hạ xuống rất thấp  như ở giữa mùa Đông. Cũng tại năm nay mùa Đông đến rất muộn, cho nên có lẽ nó sẽ kết thúc cũng rất muộn.

Hàng xóm

      Cuộc sống hiện đại ngày càng căng thẳng do những áp lực từ công việc và cuộc sống ngày càng cao. Chúng ta luôn đối mặt với rất nhiều rủi do trong cuộc sống như rủi do về sự thất nghiệp, sức khỏe, thân thể, tình cảm, gia đình, con cái... vì thế chúng ta dễ bị căng thẳng và rơi vào trạng thái trầm cảm hơn. Hàng ngày mỗi người lao động phải bỏ ra ít nhất 8 giờ tại nơi làm việc. Vì thế thời gian để họ nuôi dưỡng tình cảm và chăm sóc gia đình của mình trở nên ít hơn. Mối quan hệ giữa các thành viên trong một gia đình vì thế mà trở nên xa cách hơn. Họ ít tâm sự và chia sẻ với nhau hơn Mối quan hệ với những người hàng xóm thì lại càng trở nên xa lạ. Nhiều người không bao giờ nói chuyện với hàng xóm, họ còn không biết hàng xóm của họ tên là gì, làm công việc gì và ở đâu. Kết thúc mỗi ngày làm việc mệt mỏi của mình, họ có thể đi đến các tụ điểm vui chơi và giải trí. Ngôi nhà của họ chỉ là nơi ăn và ngủ. Họ cũng không cần quan tâm xem những người hàng xóm nghĩ gì về họ. Việc của họ là thỏa mãn những ham muốn cá nhân của mình. Những người hàng xóm trở nên vô duyên và là những kẻ gây ra sự khó chịu trong mắt họ, nếu vì một lý do nào đó những người hàng xóm bước vào cuộc sống của họ!

Giàu có

      Gần như ai trong chúng ta cũng mơ ước sự giàu có. Nhưng không phải ai cũng sẵn sàng mạo hiểm và có những hành động mạnh mẽ để biến ước mơ của mình trở thành hiện thực. Gần như tất cả chúng ta chỉ ngồi một chỗ để mong ước. Chúng ta tìm kiếm ra rất nhiều lý do để chứng minh lý do bản thân vẫn nghèo là rất hợp lý. Chúng ta nói rằng vì chúng ta còn quá ít tuổi? Chúng ta thiếu kiến thức và kinh nghiệm trong cuộc sống? Chúng ta không có tiền vốn? Chúng ta không có người giúp đỡ? ...  Những lý do này mới nghe thì có thể làm cho chúng ta cảm thấy nó rất hợp lý. Nhưng suy nghĩ một chút, thì chúng không hề có tính thuyết phục. Trê thế giới có rất nhiều người trở thành triệu phú từ khi còn rất trẻ. Đa phần những người giàu có nhất trên thế giới lại là những tỷ phú tự thân lập nghiệp. Có người khở nghiệp từ một người nhặt rác. Có người khởi nghiệp từ một người bán dạo. Có người khởi nghiệp đầu tư chứng khoán chỉ bằng 2 USD tiền vốn ban đầu. Tất cả họ đều đã thành công, họ đã trở thành những người giàu có nhất trên thế giới. Xin bạn đừng lại đưa ra lý do là họ là người tài giỏi còn bạn là người không tài giỏi. Vì điều đó không đúng! Khoa học đã chứng minh, những người thành công và giàu có trong xã hội lại không phải là những người có chỉ số IQ cao nhất. Vậy chìa khóa nào mở cánh cửa thành công và sự giàu có trong mỗi con người?

Tại nhà

      Ở các vùng nông thôn hay tại các nước sống bằng nghề nông nghiệp. Việc mỗi gia đình có một vườn rau xanh tại gia đình là rất phổ biến. Không ai có thể phủ nhận lợi ích từ việc sở hữu một vườn rau xanh tại nhà. Ngoài việc cung cấp các loại rau tươi và sạch cho cả gia đình bạn. Việc trồng và chăm sóc vườn rau xanh tại nhà giúp bạn có những giờ phút thư giãn, thoải mái sau một ngày lao động vất vả bên ngoài xã hội. Nó còn giúp bạn tiết kiệm thời gian mua sắm. Giảm đáng kể số tiền dùng để mua đồ ăn cho cả gia đình. Giúp bạn và cả gia đình có một cuộc sống hòa vào thiên nhiên. Việc này có vẻ như rất nhỏ bé với những gia đình ở nông thôn, nhưng là rất có giá trị với những gia đình sống ở thành phố. Giữa những khối bê tông cốt sắt lạnh lùng, trong bầu không khí bị ô nhiễm bởi tiếng ồn và khói bụi. Một khoảng màu xanh nhỏ ở ban công hay trên sân thượng của tòa nhà trở lên rất quý giá. Nó làm cho bầu không khí của gia đình bạn trở nên thư giãn và thú vị hơn.

Dễ có

     Với sự phát triển mạnh mẽ của internet như hiện nay, con người ngày càng làm được rất nhiều việc nhờ internet. Chúng ta có thể đọc báo, xem video, xem phim, nghe nhạc, học tập và kiếm tiền từ internet. Internet ngày càng phổ biến trên tất cả các nước trên thế giới. Nó cũng ngày càng được phổ biến trong tất cả các tầng lớp nhân dân. Người ta có thể sử dụng internet từ máy tính, điện thoại, và cả vô tuyến truyền hình. Các gói cước về internet cũng rất rẻ, nó phù hợp với tất cả các tầng lớp trong xã hội. Vì thế người sử dụng internet ngày càng nhiều hơn. Họ cũng sử dụng internet trong thời gian lâu hơn. Cho nên những hoạt động kinh doanh, quảng cáo để kiếm tiền từ internet ngày càng phổ biến hơn. Trong những phương pháp kiếm tiền từ internet, adsense được xem là cách kiếm tiền hấp dẫn nhất. Và nó đang được những người có mong muốn kiếm tiền từ internet cố gắng sở hữu nó. Họ hướng dẫn nhau cách để có thể kiếm tiền từ Adsense. Nhưng thực tế thì Adsense là kho vàng không dễ có. Nếu kiếm tiền từ adsense dễ như các bài báo hay blog vẫn nói, thì thế giới sẽ không có những người nghèo. Và adsense sẽ không thể là nhà quảng cáo online uy tín nhất trên thế giới như hiện nay.

Tiêu chí

     Sinh ra là người phụ nữ là chúng ta đã có một cả một cuộc đấu tranh cho cuộc đời mình rồi. Chúng ta phải đấu tranh mạnh mẽ để có quyền bình đẳng trong gia đinh và bên ngoài xã hội. Chúng ta phải cố gắng bảo vệ sức khỏe của bản thân sau khi sinh con. Chúng ta phải đấu tranh để bảo vệ tình yêu của người đàn ông mình yêu, vì đấy là điều duy nhất giúp người phụ nữ có hạnh phúc trong cuộc sống.

đồng tiền

     Từ khi tôi còn là một cô bé, tôi đã rất thích các loài hoa. Tôi thương chơi với những bông hoa đồng nội, và cả những loài hoa có trong khu vườn của gia đình tôi. Mỗi loài đều có một vẻ đẹp riêng. Vì thế tôi yêu tất cả chúng. Tôi đã rất khó trả lời câu hỏi: Tôi thích nhất loài hoa nào? Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều đó. Nhưng mà trong mắt tôi, loài hoa nào cũng đẹp. Trong những hoàn cảnh khác nhau, tôi thích loài hoa và màu sắc khác nhau. Nên tôi không thể xếp thứ tự các loài hoa tôi yêu thích được. Nhưng mà những loài hoa tôi thích nhất là hoa hồng, hoa cúc, hoa nhài, hoa cánh bướm, hoa su si, hoa loa kèn, và có lẽ tôi thích đặc biệt nhất là hoa đồng tiền. Vì mỗi lần nhìn ngắm hoa đồng tiền, tôi luôn có những cảm xúc tích cực và những suy nghĩ lạc quan.

Tôi

     Hôm nay là một ngày thời tiết đẹp. Bầu trời tỏa xuống những tia nắng dịu dàng. Đêm qua đã có một trận mưa. Vì thế bầu không khí trong buổi sáng hôm nay rất sạch sẽ. Chúng làm cho tâm trạng của tôi vui vẻ như khi còn là cô gái mới lớn ở tuổi 15. Ngày ấy tôi như một con chim bồ câu bé nhỏ đang rất hào hứng với cuộc đời. Tôi không có gì để bắt đầu cuộc đời của riêng mình, ngoài đôi bàn tay lao động và một con tim khao khát tự do, tình yêu, và hạnh phúc.

Cây bưởi

     Trong khu vườn nhỏ của gia đình tôi khi tôi là một cô bé có rất nhiều cây bưởi. Mỗi cây có một hương vị quả khác nhau. Có cây quả có vị rất chua. Có cây quả có vị ngọt. Có cây quả có vị cả ngọt và chua. Cả gia đình tôi rất thích ăn những quả bưởi này. Tôi cũng rất thích ăn những quả bưởi. Vì thế tôi rất yêu quý cây bưởi của gia đình mình.

Hồng xiêm

    Trước cửa ngôi nhà của tôi có hai cây hồng xiêm lớn. Cả gia đình tôi đều rất yêu quý hai cây hồng xiêm ấy. Bởi vì quả của nó rất ngon. Đấy là loài hồng xiêm đường. Mẹ tôi rất quan tâm đến việc bón phân và phòng trừ sâu bệnh cho nó. Tôi thì rất yêu quý cây hồng xiêm. Tôi rất thích màu xanh của nó. Những chùm lá hồng xiêm nhìn rất tươi non và đẹp làm cho tôi có cảm giác như muốn ăn nó. Nụ hoa cây hồng xiêm thì không đẹp vì nó bé, không có màu sắc đẹp à mùi thơm. Nhưng sau mùa nụ hoa là những cái quả hồng xiêm non hiện ra. Tôi thích nhất là khi thu hoạch những quả hồng xiêm già và đem ủ nóng cho chín. Những ngày ấy cả gia đình tôi rất vui. Vì cả gia đình lại sắp được ăn những quả hồng xiêm rất ngọt.

Táo

       Khi tôi còn là một cô bé, tôi rất thích ăn quả táo. Mỗi lần nhìn thấy mấy đứa trẻ con gia đình nhà hàng xóm chia nhau những quả táo, tôi đã rất thích. Thế là vào một buổi chiều nắng đẹp, mẹ đem về nhà 3 cái gốc táo lớn. Mẹ nói gia đình bà ngoại không trồng táo nữa. Vì thế bà ngoại đã cho mẹ những cái gốc táo này đem về trồng ở trong vườn của gia đình tôi. Chuyện ấy làm tôi cảm thấy rất thích thú. Tuy vậy tôi rất thắc mắc là tại sao lại có thể trồng được cây táo từ cái gốc cây như thế. Mẹ cười và nói, ông nội của mẹ cũng làm như thế, và từ khi mẹ còn bé hơn tôi bây giờ đã có rất nhiều quả táo để ăn. Mẹ cũng muốn chị em tôi có nhiều táo để ăn như khi mẹ còn là một đứa bé.

Vú sữa

        Ngày còn nhỏ tuổi, tôi là người rất nóng tính. Mỗi lần nổi nóng tôi mất kiểm soát bản thân và làm tổn thương mối quan hệ với những người thân của mình.  Rồi một ngày tôi được nghe cô giáo kể cho nghe câu chuyện về sự tích quả vú sữa, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về bản thân. Sau đó tôi đã thay đổi dần dần và trở thành một người rất biết làm chủ hành vi của bản thân.

Mùa

    Vậy là mùa Xuân, mùa đám cưới đã đến. Những người yêu nhau đã cùng nhau kết hôn. Nhìn cảnh họ như những hoàng tử, công chúa trong chuyện cổ tích trong đám cưới của mình, trái tim của tôi cũng có những cảm xúc thăng hoa. Tôi ước một ngày gần đây tôi cũng sẽ được làm đám cưới như họ làm tôi tưởng tượng ra hoàng tử của cuộc đời tôi. Chắc là anh ấy rất đẹp trai, hiền dịu và rất yêu thương tôi. Tôi thấy nhớ đến một người bạn cũ. Không biết người ấy bây giờ ở đâu, cuộc sống của người ấy như thế nào? Có bao giờ người ấy nghĩ đến tôi không?

Số lượng

    Vậy là mùa Xuân, mùa đám cưới đã đến. Những người yêu nhau đã cùng nhau kết hôn. Nhìn cảnh họ như những hoàng tử, công chúa trong chuyện cổ tích trong đám cưới của mình, trái tim của tôi cũng có những cảm xúc thăng hoa. Tôi ước một ngày gần đây tôi cũng sẽ được làm đám cưới như họ làm tôi tưởng tượng ra hoàng tử của cuộc đời tôi. Chắc là anh ấy rất đẹp trai, hiền dịu và rất yêu thương tôi. Tôi thấy nhớ đến một người bạn cũ. Không biết người ấy bây giờ ở đâu, cuộc sống của người ấy như thế nào? Có bao giờ người ấy nghĩ đến tôi không?

Cuộc sống

      Một ngày dài đang dần khép lại! Hôm nay tôi cũng đã làm được một số việc. Tuy không đáng là bao so với số lượng công việc khổng lồ tôi cần giải quyết. Nhưng dù sao thì tôi cũng đã có một ngày làm việc hiệu quả.

Học cũ

      Tình cờ tôi phát hiện ra người bạn cũ từ trên facebook vì chị ấy đã thay đổi ảnh đại diện của mình. Hóa ra tôi và chị ấy đã kết bạn trên facebook từ lâu mà tôi không biết. Trông chị ấy bây giờ rất khác so với thời còn là sinh viên đại học. Chị ấy đang sử dụng cặp kính cận có gọng kính màu đen lạ mắt khiến tôi nhìn mãi mới nhận ra. Tôi nhận ra chị ấy vì nụ cười trong bức ảnh của chị ấy vẫn rất tươi và xinh như ngày xưa.

Xã hội

     Chúng ta ai cũng suy nghĩ rất nhiều về sự giàu có! Chúng ta luôn trân trọng những tiền bạc và của cải của bản thân. Nhưng có một điều mà ít khi người ta nghĩ tới. Đó là dù chúng ta có yêu thương và trân trọng những tài sản đó đến mức nào, thì cũng có lúc chúng ta buộc phải rời xa nó. Chúng ta phải chuyển quyền sở hữu nó cho những người khác. Của cải trong xã hội là một trạng thái rất năng động. Nó thường xuyên có sự chuyển dịch giữa người này và người khác. Nếu chúng ta sở hữu 100 nghìn m2 đất, hoặc sở hữu 100 ngôi nhà ở 100 quốc gia khác nhau. Thì chúng ta vẫn chỉ có thể sống trong một ngôi nhà.

Xã hội

     Chúng ta ai cũng suy nghĩ rất nhiều về sự giàu có! Chúng ta luôn trân trọng những tiền bạc và của cải của bản thân. Nhưng có một điều mà ít khi người ta nghĩ tới. Đó là dù chúng ta có yêu thương và trân trọng những tài sản đó đến mức nào, thì cũng có lúc chúng ta buộc phải rời xa nó. Chúng ta phải chuyển quyền sở hữu nó cho những người khác. Của cải trong xã hội là một trạng thái rất năng động. Nó thường xuyên có sự chuyển dịch giữa người này và người khác. Nếu chúng ta sở hữu 100 nghìn m2 đất, hoặc sở hữu 100 ngôi nhà ở 100 quốc gia khác nhau. Thì chúng ta vẫn chỉ có thể sống trong một ngôi nhà.

Tài thú vị

      Ngày nay là thời đại thế giới mở. Những người doanh nhân tài giỏi sẽ sẵn sàng đi bất cứ đâu để xây dựng những nhà máy sản xuất. Thứ họ cần là lợi nhuận. Để đứng vững trên sự cạnh tranh khốc liệt của thương trường, những người chủ của doanh nghiệp luôn cố gắng tìm ra những người tài giỏi để giúp mình xây dựng và phát triển doanh nghiệp. Một trong những cách họ lựa chọn để chọn ra người tài làm cho tôi cảm thấy rất thú vị đó là phương pháp chiếc lọ!

Vua

   Tôi đoán là chúng ta ai cũng từng ước mơ trở thành vua. Bởi vì một vị vua luôn gắn liền với quyền lực, sự giàu có và sự tự do. Vì thế hôm nay tôi xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện về một vị vua khôn ngoan!
       Ngày xưa, tại một quốc gia vô cùng giàu có thuộc châu Á, có một luật lệ vô cùng kỳ lạ. Đó là ai cũng có thể trở thành vua của quốc gia đó. Việc này không cần xét về nguồn gốc xuất thân, quyền lực, tiền bạc, hay trí tuệ mà người đó có. Vì vua của quốc gia đó có quyền sử dụng tất cả tiền bạc của quốc gia đó tùy ý. Tất cả những gì mà người dân ở đó cần là lòng dũng cảm của một ông vua. Vì thế mỗi ông vua chỉ được lãnh đạo tối đa 10 năm để họ không quá già. Sau thời gian làm vua và được làm mọi thứ mình thích, dù đó là những điều điên khùng nhất. Vị vua đó sẽ bị đưa đến sống một mình trên một  hòn đảo hoang. Ông ta không được phép đem theo vợ, con, bố, mẹ, hay họ hàng của mình lên đảo. Nơi đó được mệnh danh là một hòn đảo chết. Vì không một ai đến đó mà có thể quay trở về. Trênđảo có rất nhiều loài thú ăn thịt loại lớn, và những cánh rừng già với nhiều loài rắn độc. Tất cả chúng đều rất nguyên sơ và chưa có sự khám phá của con người.

một người

     Cuộc sống là một cuộc hành trình dài. Những biến động trong cuộc đời không ai có thể dự báo trước. Vì thế, mỗi chúng ta đều là một nhà thám hiểm trong cuộc đời của chính bản thân mình. Mỗi một quyết định, mỗi một hành động có thể vẽ ra cho chúng ta một đời sống hoàn toàn khác. Để là một nhà thám hiểm hạnh phúc, chúng ta phải luôn tỉnh táo. Và trước mỗi cuộc hành trình nhỏ, chúng ta hãy cố gắng dành cho bản thân một sự chuẩn bị tốt nhất. Đấy là cách khôn ngoan nhất mà mỗi người nên có.

Ý

     Ai trong chúng ta cũng mong mình được sống lâu. Đấy có lẽ là ước mơ của con người từ hàng triệu năm nay. Khoa học hiện đại đang nâng cao sức khỏe và tuổi thọ của con người nên mỗi ngày. Nhưng ai rồi cũng sẽ phải chết. Không có ai có thể sống xuyên qua nhiều thế kỷ. Đấy là quy luật không thay đổi của tự nhiên. Vì thế thay gì ước mơ sống lâu, chúng ta hãy cố gắng sống ý nghĩa mỗi ngày. Đấy cũng là cánh duy nhất làm cho đời sống của bạn dài ra.

Thư giãn

       Trong cuộc sống có biết bao nhiêu điều khiến chúng ta không vui. Nhất là đối với những người làm việc trong văn phòng. Không gian sinh hoạt cá nhân của họ có rất ít. Có rất nhiều việc họ không thể hành động theo ý riêng của mình. Tất cả mọi thứ họ phải làm theo nguyên tắc và tuân theo mệnh lệnh của cấp trên. Áp lực từ công iệc, áp lực từ cấp trên, áp lực từ sự cạnh tranh của đồng nghiệp cộng với sự nhàm chán với không gian và sự lặp lại của công việc khiến chúng ta cảm thấy mệt mỏi. Nhiều thời điểm chúng ta cảm thấy chúng ta không còn là chúng ta nữa. Hoặc chúng ta cảm thấy chán việc, muốn chuyển sang một công việc khác, hoặc bỏ việc. Thật ra công việc bạn đang làm có thể vẫn rất tốt. Và không có gì để đảm bảo trong môi trường làm việc mới, với một công việc mới sẽ tốt hơn cho bạn. Vì thế lời khuyên của tôi đưa ra cho bạn là hãy thư giãn đi! Dưới đây là một vài động tác rất đơn giản giúp bạn cảm thấy dễ chịu, dù trong môi trường bé nhỏ của văn phòng, và cũng không mất thời gian lẫn hình ảnh của bạn trong mắt đồng nghiệp!

Xuân

    Mấy hôm trước tôi thấy bên dự đoán thời tiết nói là sắp có đợt nhiệt độ hạ xuống thấp  nhiều trên diện rộng. Tôi đã nghĩ là trời sẽ rất lạnh. Và tôi sẽ phải sống nhiều ngày trong giá lạnh. Nhưng sự thật đã không như thế. Chỉ có hôm qua nhiệt độ xuống khá thấp. Còn hôm nay ánh nắng vàng đã dải xuống khắp nơi. Mùa Xuân đã thật sự đến trên quê hương tôi. Không còn nhưng bầu trời u ám. Tất cả không gian như bừng lên một sức sống mới!

Giàu

   Chăn nuôi gia súc lớn đã phổ biến trên toàn thế giới từ rất nhiều thế kỷ nay. Trong điều kiện kinh tế xã hội phát triển. Dân số thế giới tăng lên không ngừng. Các nguồn thực phẩm lấy từ trong tự nhiên ngày càng rất hạn chế. Thì việc chăn nuôi những con gia súc lớn để lấy thịt lại càng trở nên cần thiết. Ở Việt Nam có một người tên là Đoàn Nguyên Đức đã thu lãi ròng mỗi ngày là 160 nghìn USD nhờ việc nuôi bò. Con số này không phải là quá lớn, nhưng việc kiếm ra lợi nhuận cả hơn một nửa triệu USD mỗi năm từ việc nuôi bò cũng là một con số đáng phải suy ngẫm.

Bàng

      Tại sân trường tiểu học của tôi có một cây bàng cổ thụ rất to. Cành lá của nó tỏa ra rộng khắp cả một góc lớn của sân trường. Những cái cành cây màu đen bóng gấp khúc vươn xa. Lá cây bàng rất to và xanh suốt trong mùa Hè. Còn vào mùa Đông thì nó rụng không còn một cái lá nào ở trên cây. Việc này rất hữu ích! Bởi vì vào mùa Hè chúng tôi cần bóng mát từ những chiếc lá bàng tạo ra. Còn vào mùa Đông, khi ánh sáng ít đi, chúng tôi cần nhiều hơn ánh sáng mặt trời. Có lẽ vì thế mà cây bàng được trồng khá nhiều tại trường học hay bên những con đường.

Xoài

    Trong khu vườn nhỏ của gia đình tôi có một cây xoài cổ thụ. Không ai trong gia đình tôi biết cây xoài đó có từ bao giờ. Bởi vì từ khi bố mẹ tôi mua lại mảnh đất này, cây xoài đó đã rất cao và to rồi. Cái bóng của nó bao trùm cả một góc vườn lớn. Gốc của nó rất to, hai chị em tôi nắm tay vong qua thân gốc mà cũng không ôm kín gốc cây.

Hoa

    Ở sân của trường trung học mà tôi đã học trồng khá nhiều cây hoa bằng lăng. Mỗi khi mùa Hè đến, chúng tôi chuẩn bị cho một kỳ nghỉ hè dài khoảng 3 tháng, cũng là lúc những bông hoa bằng lăng bắt đầu nở nhiều. Màu tím của hoa bằng lăng nhuộm tím cả một khoảng trời. Và có lẽ màu tím ấy vẫn còn mãi tha thiết trong trái tim của những cô bé, cậu bé học sinh ngày nào. Màu tím của sự thương nhớ, màu tím của sự thủy chung, màu tím của sự đợi chờ. Đã gần 20 năm trôi qua, nhưng tôi vẫn yêu tha thiết cái màu tím của những bông hoa bằng lăng ấy. Với tôi, không có loài hoa nào đẹp như cây hoa bằng lăng. Vì vẻ đẹp của cây hoa bằng lăng gắn liền với thời trung học của tôi.